Tiện nghi rẻ tiền, Annie chỉ cho tôi một chiếc ghế bành Nokia 8800

Người gác cổng huýt gió mấy tiếng; vài phút sau chúng tôi đã ra tỏi một khu phô xa trung tâm.

Gã tài xế, theo chỉ dẫn của Annie, tìm địa chỉ ỏ một khu ngoại ô tôi tăm phía bên kia Downtown. Khó khăn lắm anh ta mối tìm
thấy, giữa một con đường được chiếu sáng lờ mò, tòa nhà có bức tưồng chung. Tôi trả tiền cho gã tài xế Annie mồ túi lấy chìa khóa và hỏi:
I Sao anh không giữ lại chiếc taxi ấy?
I Chúng ta có. – Đúng, và khỏi phải trả công chò. Cô ta tần ngần. – Tôi ỏ tầng một, chung phòng vối một cô gái khác. Cô ta đang đi New-York tìm việc làm. Cô ta hy vọng trỏ thành ngưòi mẫu. Tốĩ nay tôi ồ một mình. – Cô không Nokia 8800 phải Nokia 8800 lo ngại. Tôi là ngưòi trầm tĩnh và có đủ tiền xài.

Cô ta nheo nheo mắt:
– Một người trung thực mà lại muôn đến buồng riêng của một cô gái cho kỳ được, bằng cách.

– Bà chủ ỏ tầng trệt không mấy gì thích những chuyện thăm hỏi ban đêm. Đáng lẽ tôi Vertu Constell Ostrich da đà điểu màu tím cũ phải nghĩ đến điều này trước Vertu Constell Ostrich da đà điểu màu tím cũ mổi phải, anh đã lừa tôi. – Hãy nói tôi là anh họ của cô từ bang Wisconsin tối cũng được chứ sao?
Cô ta nhìn tôi vertu bằng con mắt lơ vertu đãng tinh. – Đúng, anh có thể là người anh họ ỏ Wisconsin của tôi.

Cô ta mồ cửa. Chúng tôi lên lầu một. Hàng hiên chung cho hai buồng. Dẫn tôi vào thắng cái buồng ngoài tiện nghi rẻ tiền, Annie chỉ cho tôi một chiếc ghế bành.

Share this post

Post Comment