Khó có thể tìm được lỗi trong album ảnh kỷ yếu tuyệt đẹp của teen Sài Thành

–           Em gặp chú Thành chỉ là tình cờ!

–           Ta không chê nó điều gì. Cô là người của nhà trường, nhỡ cô gặp chụyện dữ dọc đường, ta có tội trước tiên.

Cao Phương quá hiểu ông hiệu trưởng Chụp ảnh sản phẩm  họ Giàng tuổi đã ngoại ngũ tuần này rồi: ông không có thói quen ngụy trang tình cạm của mình! Sống bên cạnh một người như ông thật dễ chịu, song đâu phải lúc nào cũng đơn giản, thẳng băng, nếu như ai đó đáp lại sự thật thà, ngay thẳng của ông bằng thái độ quanh co, thiếu trung thực. Trong quan hệ chụp ảnh món ăn hàng ngày với ông, dù chỉ là trên góc độ chuyên môn, Cao Phương vừa có cảm giác thoải mái lại vừa thấy e ngại. Chị không bao giờ quên buổi sớm đầu tiên chị đặt chân tới trường, bởi đố là thời điểm mà bốn

cặp mắt của hai người đàn ông Mèo đứng tuổi chụp ảnh gia đình  cứ nhìn như muốn dứt từng tế bào trên người chị và đã gây cho chị một ấn tượng không được dễ chịu lắm. “Họ là ai vậy anh?” – chị phân vân hỏi chồng.- “Người cao cao ấy là ông hiệu trường họ Giàng, còn người thấp hơn là A Páo. Họ là anh em kết nghĩa!” Trương Văn giới thiêu. – “Nhưng em thấy sờ sợ…” – “Ồ… em yên tâm. Họ*tốt bụng lắm đấy!”

–           Lời giải thích của chồng cũng chỉ an ủi chị được phần nào…

Lần này, việc chị ngược Lũng quá sớm đã gây cho ông Giàng mối nghi ngờ. Ông gặng hỏi:

–           Ở Hà Nội cô khổng tìm được việc làm à?

–           Không muốn chuyển vùng nữa! – Cao Phương vùng vằng.

–           Không lừa ta đấy chứ ?

Trong câu hỏi của ông Giàng khẽ vang lên một tiếng reo.

–           Mong cô hãy hiểu đúng bụng ta, – ông Giàng nói tiếp: – mẹ con cô rời khỏi đây, ta khác nào con suối cạn khô hết nước. Nhưng ta không nỡ giữ chân…

Cao Phương tưởng chừng nghe rõ trong từng tiếng nói của ông hiệu trưởng họ Giàng tiếng những giọt nước mắt. ông cúi thấp đầu xuống như cố giấu vẻ mặl buồn buồn của mình và để lộ ra trước mắt chị từng mảng tóc đã bạc trắng. Hai gờ

Share this post

Post Comment