Tôi bình thản trả lời:- Rất vui lòng, thưa ông trang phục dân tộc

đó là chuyện đã qua.

Hã}7 nhường chỗ cho người sông. Tôi hy vọng rằng, với ông. Angie sẽ được hạnh phúc.

Đe có thê bắt tay ông ta. tôi phải gạt phong tục cưới hỏi của người việt bọn nhóc ra phong tục cưới hỏi của người việt và trả trái dừa không cho gà hộ pháp tốt bụng. Những cử chỉ đó giúp tôi tiếp nhận cái hậu quả i cồ điển từ đây trở đi – mà tôi đã gây nên: Ngưòi ta chẳng. Tôi dân tộc tày dân tộc tày mỉm cưòi. – Tôi trang phục dân tộc rất vui mừng được biết ông, thưa trang phục dân tộc ông giám đốc và cũng là để khen ngợi ông. Khách sạn của ông rất dễ chịu, rất lịch sự. Ông ta gio cả hai tay lên:
– Chúng tôi cô gắng hết mình, phục vụ cho khách đến mức tôi đa. Vối nhân lực của người Kenya, chúng tôi làm được.

Chắc Angie đã nói với ông, là buôi đầu đợt nghỉ hè của bà ấy, chúng ta có thói quen gặp lại nhau trước bữa cơm. Tôi cùng vói vỢ tôi sẽ xin nâng cốc chúc mừng hai ông bà.

Ông có thế vui lòng xuống quầy giải khát vào lúc 19 giò 30 không?
Tôi bình thản trả lời:
– Rất vui lòng, thưa ông.

Chúng tôi sẽ xuống quầy, trừ phi Angie có một quyết định khác. Nàng đang nhức đầu. Ông giám đốc kêu lên:
– Xin ông chớ ngại! Bà ấy quen chịu khí hậu ỏ đáy rồi. Tôi đã biết bà ấy từ bao năm nay; không bao giờ bà ấy có vấn đề gì cả. Một trong những sỏ hữu chủ những ngôi nhà nông thôn này, ông Pfeiffer, có nói với tôi rằng bà ấy thích nghi vối. Không phải ai cũng nói được như vậy đâu.

Share this post

Post Comment